Lá thư mẹ gửi con

Viết cho con!

Gửi yêu thương của mẹ, giờ này năm ngoái con yêu của mẹ đang ngủ ngon trên phòng theo dõi bệnh lý, còn mẹ đang quằn quại với cơn đau sau mổ khi hết thuốc tê. Nhìn các bà, các mẹ xung quanh chăm cháu, chăm con và nghe tiếng khóc của các bạn con mẹ nước mắt ngắn dài.

Con biết không, vì mẹ bị bệnh, thêm nữa khi mang thai con mẹ bị tiểu đường thai kỳ nên khi có dấu hiệu sinh các bác sĩ đã quyết định mổ bắt con.

Phút giây con chào đời mãi mãi là phút giây hạnh phúc nhất cuộc cuộc đời mẹ, con khóc nhưng khi bác sĩ bế con lên gặp mẹ, áp làn da mịn màng, ấm áp của con vào mẹ, con liền nín khóc. Giây phút ấy mẹ biết con đã rất thương mẹ rồi!

Sau vài giờ nằm tại phòng hồi sức, mẹ được đưa về phòng. Bố đã đợi mẹ sẵn, nhưng bố nói con phải nằm phòng khác để theo dõi. Mẹ rất buồn và lo lắng, mẹ đã cố gắng vượt qua cơn đau, tập đi thật nhanh đi lên phòng con nằm để biết con trai mẹ như thế nào.

Nhưng gặp được con không dễ như mẹ nghĩ, vì đặc biệt hơn người khác nên mẹ bị tiêm kháng sinh nhiều hơn vì thế sữa mẹ cũng không về kịp mà trong phòng chăm sóc cho con họ chỉ cho các mẹ nào có sữa vào vắt sữa vào bình cho con ti thôi, còn mẹ thì bị từ chối. Mẹ cứ ngồi mãi bên ngoài đọc đi đọc lại bảng chữ những bé phải nằm phòng theo dõi, trong đó có con vì lý do mẹ bị tiểu đường thai kỳ.

Trong lúc mẹ không biết phải làm gì thì may mắn cho mẹ, có một mẹ khác đã mách mẹ 6h sáng hôm sau hãy lên và năn nỉ bác sĩ họ sẽ cho vào thăm con dù mẹ không có sữa. Vậy là cả tối ngày hôm thứ 2 mẹ và bố thấp thỏm chờ đợi, 4h sáng bố và mẹ đã ngồi đợi bên ngoài phòng con, mãi mới đến 6h và khi các mẹ khác vào vắt sữa mẹ đã xin các bác sĩ vào thăm con vì lý do “từ hôm sinh con mẹ chưa được gặp lại con lần nào, mẹ rất nhớ con”, bác sĩ đồng ý bế con ra gặp mẹ.

Con biết không cuộc gặp gỡ của hai chúng ta kéo dài trong vòng 5s, mẹ chỉ thấy con trai bé bỏng của mẹ có mái tóc đen, rồi còn vuốt ngược lên trông rất ngầu, thơm con và dặn con: “Hạt Đậu của mẹ ngoan ngoan, khỏe khỏe để mau được về với mẹ”, chỉ kịp có thế bác sĩ đã bế con vào trong rồi.

Sau khi gặp con mẹ chỉ cầu mong ông trời hãy thương mẹ con mình để con mạnh khỏe, để được về với mẹ, để mẹ ẵm bồng con như các mẹ khác.

Có lẽ, lời thỉnh cầu của mẹ đã được ông trời thương, gần 7h30 sáng các bác sĩ đã bế con xuống với mẹ. Lúc này mẹ đang nằm phòng bên cạnh để vệ sinh, bố đón con, khi về phòng mẹ thấy con đang ngoan ngoãn nằm trong vòng tay bố. Bố con mừng rỡ, rưng rưng nước mắt. Cuối cùng con cũng được về phòng với mẹ, bố sau 2,5 ngày xa cách, nhớ nhung.

Lúc mẹ đón con từ tay bố cũng là lúc hết giờ người nhà vào thăm nom, bố con buộc phải đi ra ngoài. Mẹ bế con trên tay với vết mổ chưa lành ở bụng, rất đau nhưng niềm hạnh phúc đã làm mẹ quên đi tất cả. Bất ngờ, con khóc. Mẹ lóng ngóng pha sữa bột cho con, một tay bế con, một tay tráng bình, mở hộp, múc sữa pha cho con. Con càng khóc to khiến mẹ càng cuống, rồi mẹ thổi sữa vội vàng để nguội cho con uống…

Ăn xong, con ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ. Bấy giờ mẹ mới được ngắm kỹ con yêu của mẹ. Con là đứa trẻ nhẹ cân nhất phòng – 2,6kg, vì khi mang thai con mẹ phải kiêng đủ thứ nên con mới có cân nặng như vậy, con nhỏ xíu nằm ngoan trong chiếc chăn úm của bệnh viện, mẹ xót con vô cùng và tự hứa với bản thân sẽ luôn bên con, chăm sóc cho con mau lớn, mạnh khỏe. Cũng may sao đến trưa hôm đó bác sĩ đã cho mẹ con mình về nhà.

Đêm đầu tiên ở nhà và cũng là đêm đầu tiên mẹ con mình bên nhau, 15p con dậy một lần, xì xoẹt tè, ị, xì xoẹt thay bỉm, xì xoẹt pha sữa… cứ như vậy hầu như đến sáng mẹ không có thời gian được ngả lưng. Mẹ đã khóc vì mệt, mẹ không nghĩ sẽ mệt như vậy nên mẹ đã vừa ôm con trên tay, vừa khóc.

Ba tháng trời, ngày nào con cũng vậy, rất khó ngủ, không thể đặt xuống được. Chỉ cần con đặt lưng xuống là khóc vì thế mẹ đã phải ngủ trong tư thế ngồi hầu hết thời gian đó. Đó cũng là chuỗi ngày khó quên đấy con trai ^^

Thấm thoắt hết 6 tháng nghỉ thai sản. Mẹ phải đi làm với rất nhiều áp lực, nhiều chuyện ập đến bất ngờ, khiến mẹ nhiều khi xao nhãng con. Trộm vía, con của mẹ ăn rất ngoan, chơi ngoan, nhưng cho mãi đến giờ mẹ vẫn chưa khen con ngủ ngoan được, haizzzz…

Vậy đấy, thế là đến hôm nay. Thời khắc yêu thương của mẹ tròn 1 tuổi, biết đòi, biết giúp bố nhặt móc quần áo, nhặt rác cho vào túi, nhặt đồ chơi vào giỏ, biết tự cầm đồ ăn, tự lần đi, biết to mò… Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc con trai mẹ sẽ lớn khôn, sẽ tự lập như bố mẹ. Mẹ mong con của mẹ thật khỏe mạnh, luôn vững vàng trước sóng gió cuộc đời và là một chàng trai giầu lòng nhân ái.

CHÚC MỪNG SINH NHẬT CON YÊU!

xem thêm:Nhật ký vợ có bầu:1 Biết tin

xem thêm:Cách chọn đồ chơi cho bé phù hợp

bình luận của bạn